0

Từ nhỏ, tôi luôn mơ về căn gác cho riêng mình.

Bởi vì, nơi thú vị nhất của một toà lâu đài nguy nga, một biệt thự cổ kính hay một căn nhà nhỏ xinh, không phải phòng khách tráng lệ, phòng bếp nhộn nhịp hay khu vườn rực rỡ, mà chính là tầng hầm kì bí và căn gác xép áp mái ngày có khung nắng hắt vào, đêm có trăng sáng chiếu rọi đấy sao. Ấy là nơi cất giữ mọi dấu tích thời gian, dấu vết thời đại, bí quyết thành công, bí mật chôn giấu...

Bởi vì, nơi thú vị nhất của một toà lâu đài nguy nga, một biệt thự cổ kính hay một căn nhà nhỏ xinh, không phải phòng khách tráng lệ, phòng bếp nhộn nhịp hay khu vườn rực rỡ, mà chính là tầng hầm kì bí và căn gác xép áp mái ngày có khung nắng hắt vào, đêm có trăng sáng chiếu rọi đấy sao.

Ấy là nơi cất giữ mọi dấu tích thời gian, dấu vết thời đại, bí quyết thành công, bí mật chôn giấu.

À, tại sao những ý tưởng xuất phát ngẫu nhiên, luôn được thành hình ở căn phòng áp mái? ừ, tại sao những tác phẩm nổi tiếng, kiệt tác thế kỷ thường đi từ không gian nhỏ hẹp chứa đầy ký ức xung quanh? ừ, tại sao những phát minh vĩ đại, phát kiến nhân loại vẫn khởi nguồn từ nơi tưởng chừng cũ kỹ nhưng tràn ngập ý tưởng sáng tạo bơi quanh?

Vì là tôi, là bạn, là chúng ta, luôn mong mỏi về góc cho riêng mình, về nơi ẩn náu bí mật, thất bại không ngại và thành công chỉ thể hiện sau nỗ lực không muốn để ai nhìn thấy đó sao?

Cũng là tôi, mong mỏi về chốn bếp như căn gác mái, cẩn trọng trong từng nguyên liệu, tỉ mỉ từng khâu chế biến, kĩ càng trong bước trình bày, để sau bao nhiêu tìm tòi thử nghiệm, mới tự tin tự hào để cho bạn thấy hôm nay.

Cũng là bạn, mong mỏi được tìm cõi riêng mình, được ghi nhận âm thầm, chia sẻ trong im lặng và thấu hiểu không thành lời, tìm thấy chốn Attic, qua những món ăn như người bạn đồng hành kiên nhẫn.

Thì đây.

Attic của tôi.

Gác mái của bạn.

Xin mời.